KINH QUÝ TRỌNG CỦA ĐỨC DI LẶC
Đức phật Di Lặc người dậy bảo
ngay tai thôn trại nhà họ Vương, huyện Lạc Dương, tỉnh Sơn Tây bên tàu, bỗng
tiếng vang như sấm sét trái núi Lai Vơ tung ra thấy quyển kinh của Đức Di Lặc
này ở đấy, sao viết ra nhiều quyển để cúng vang truyền cho chúng sinh ở thiên hạ
chứ không dấu ở trong nhà nếu ai không truyền thời tội chẳng vừa, giời dáng tai
nạn cũng như người bị mạt kiếp, chính quyển kinh này của Đức Di Lặc nay thực ra
ở dưới bàng đá dưới gốc dâu biển, hiện ra cõi diêm phù thế giới, để cứu cho
chúng sinh, cứu cho đời mạt kiếp, thời đã từng nhờ có vị tiên ở từng giới Đại Ma
xuống đời, nếu có người thiện nam tín nữ nào thật lòng thành kính sao chép kinh
này rộng chyền đời người ấy được cắt lợi lớn, còn ai sao chép một bản thời khỏi
tai kiếp một thân, nếu người nào không tín tất phải thổ thần huyết phát sẵn mà
chết, còn bậc thương sĩ chí tuệ nào phát tâm thành kính sao chép rộng truyền lại
giảng tụng kinh này có thể thoát khỏi dịch lệ yếu đau vậy dáng khuyên người đời
chăm niệm phật đời tốt lắm còn ai bất tín tai nạn tới mình, hãy xem cứu thấy một
sầu này cơm không có ai ăn, người ốm đường không có ai đi, nơi thì đầy núi hổ
hang, khi thì mưa to gió dữ, người thiện tín phải lên thiết đàn đốt hương lễ bái
tụng đọc kinh này, có khi tháng 3 bị tai nước lửa tàn hại khổ quá, nếu ai không
hồi lòng lương thiện thời khó tránh khỏi, đức phật Di Lặc dậy người thiện nam
tín nữ nào chăm đọc kinh này lại khuyên cả nhà tín thụ lại được cắt phúc lành
nhưng phải nên báo ân ngài rộng truyền cho chúng sinh thiên hạ, phật có bài 12
chữ tưởng khi xưa người giao số kiếp đầy đủ mới đền ân, phật giao cho Đức Cổ
Phật nhiệm đăng lai từ ngôi hoà thành nguyện lâu cõi dân xuất quân chín kiếp lại
ba đời đức cổ phật mới đem kinh ban dấu kĩ ở đất tàu phủ bình dương, trại nhà họ
Vương, trong khối đá kinh này dấu để ầm ầm sấm vang một tiếng trật kinh này ra
chép rõ, thực ra hoa đạo muôn dân đầy khắp gần giời cả đại chúng phải nên tu
thiện. Khắp nơi nổi chộm cướp, mặt đất máu mê, hùm cọp khắp núi rừng cả tôn giáo,
bão tháng 5, tháng 6, dãy nước lớn khắp trong làng túng ăn hết tiệt cả lúa mạ
cây cối cả tới một kỳ, một tháng có 10 vua diêm lên tra xét các nhà, lành, rủi
có hay không, nếu không có tội lỗi rất lớn, mỗi một nhà giúp một quyển cúng dàng
chân kinh giúp gia khuyến yên lành thoát khỏi tai hoạ, cho lễ luật khắp thiên hạ
gái trai đều nghe kinh này đi đường xá không bị kiếp duyên trầm, sư cấp nam phải
sao chép kinh này, đặt trai gái cúng giàng, đọc chân kinh nạn tai thoát hết, kẻ
ngu không tín thụ phải trọng tội, rồi sai các ôn thần hành tai hành dịch, kinh
truyền cho lời phật độ cho dân người nghèo cho ăn chay niệm phật khỏi tai nạn,
trai gái chẳng tin lời phật dậy ấy rồi ngu hiểm thấy vua diêm.
một sầu nước lửa đao binh chết
hai sầu hết tiệt lửa dân gian
ba sầu đau ốm ôm hoàng chết
bốn sầu trai gái chẳng đoàn viên
năm sầu thiên hạ nhân dân loạn
sáu sầu đường chẳng có ai đi
bảy sầu núi beo hùm chạy
tám sầu ngày hcẳng yên lành
chín sầu cõi đất này còn ai tốt
mười sầu đời chẳng gặp ngày thái bình
Copyright : 2007 . Lương Văn Hiển
kinhdilac@yahoo.com
Comments[ 0 ]
Post a Comment