PHẦN THỨ 5
Đức Ngọc Phật hỏi đức Thế Tôn, khi ấy đức Ngọc
Phật lậy đức Thế Tôn bạch rằng bạch Thế Tôn đã dặn dò các việc thế tử con nhất
nhất vâng theo, nhưng chưa biết tháng ngày nào con được hạ sinh thay phật Thế
Tôn phán người vâng Ngọc Phật nên giáng sinh ngay, Ngọc Phật bạch giới có khiến
vị long thần nào cùng đệ tủ giáng sinh trần thế, dưới đã sai 24 vị thiên thần độ
trì các việc khó, ngươi xuống đó gặp nhiều an nạn đó nhưng ngươi cứ vững lòng
quản trị chẳng hề chi cố nhân ấy rồi song Ngọc Phật lậy, Thế Tôn thấy thế nào
cứu được nhưng lại phán rộng ra nước phép thu hết lòng phải cứu chúng sinh rồi
tất cả các long thần tự nhiên phải tới nơi, cảm ứng Ngọc Phật bạch con vua các
nước cứu sao về phép chính, vì theo thế tôn phán các sao cùng lần lượt giáng
sinh cả để hộ ngươi giáo hoá, trước tới nay trong chốn đao binh giúp người lành
qua nạn ôn dịch ta đã truyền, chúng thần ôn phụng mệnh xuống đời trừ kẻ dữ, nên
ai hồi tâm mà lương thiện liệu tâu ta hay, niệm tên người thời buông tha chớ
giáng tai kiếp không được trái lời phật dậy, đều chớ nên bội nghịch trái lời,
các ma vương tuốt thẩy vâng lời bái phụng hãy tuân nmơi sắc lệnh xuống đời hết
thẩy các Long Thần hộ trì các việc khó khăn, điều thiên hoá chúng sinh từ tra,
sau khi hạ sinh ngươi với họ điều hành chính quả sau con chắc hưởng lâu dài phhú
quý, quyền được điều nên hương dâu, sao thái bình thiên hạ thường xuân bốn mùa
đều thấy nhân dân lạc nghiệp đợi khi thánh chúng trung ngự trị ta hạ sinh chúa
vị, cũng bên chíng giáo đem cùng độ chúng sinh phải độ cả hoàng linh phật, Ngọc
Phật bạch con xin thay phật trước được cùng cảnh chỉnh thế nào đây? Thế Tôn phán
ngươi trước ta sinh cho thành phật để người khuyến pháp hết thẩy, vật hại người
như : hổ , báo, lợn, ruồi, rắn, sâu, cầy, cáo, muỗi, nhặng, thạch sùng, rết
những loài động vật hết trừ phăng, để cho loài ngoài an thoả vui mừng căn ấp bởi
thân hoá lên nỗi thế mấy nghìn năm đích Thích Ca quản trị kẻ giầu sang người hèn
hạ, đói nghèo, phận thấp cao vinh nhục chẳng đều, nhân sinh gian rối, hoá nhiều
trân thân đạo tặc trên hương đã lập nhiều giới luật, ôn tụng hình pháp bày ra
nào sạch kinh khuyên động mấy nghìn pho cũng đều hoá gian chứa ác nghiệp, chẳng
qua tại thân hoá căn đó hết phải chớ ta hạ sinh mở túi khai đan thế giới thái
bình, lấy của bắt tán ra đầy cõi thể sai toàn bộ kim cương, bào người mở kho bút
tiên tuốt cả ngọc châu, cõi đời hết thẩy cùng nhau vui vẻ, bao nhân tại vì đời
trước lòng tham muôn vật kàm càn hoá tai ác nạn luân luân thường thường chính
mệnh phải trần luân khổ sở nay đã nhờ ơn phật tổ châu báu cho đầy khắp mọi nơi,
cõi đất đều sinh những thứ lúa ăn được để cho người đời thừa đủ ăn, lại thấy cõi
đời những thứ sinh ra mếm vô ích cũng trừ cho hết, nơi cao chốn thấp sinh đặt
những cây có quả ngon lành to như đầu nhỏ như thúng để cho người đời đời ăn
hương ngon ngọt, sống lâu tốt đẹp không yếu đau, ăn no một hôm mấy ngày không
đói, lại khiến những bông lụa mộc tầm lá to tấn như tơ để cho người đời lấy may
quần áo mặc không ai rét, bước chăng khó nghèo người người ngay thẳng, kẻ hiền
lành chẳng đĩ bợm không đùa, thời ai cũng tu hành khiến cho người đời 3 vạn
nghìn tuổi thân hình to lớn biết đi ngay, tới thời bấy giờ muốn áo có ngay, dài
ngắn chúng sinh cầu ở đâu hoá đến kích thước mặc vừa, thưởng ăn đủ thứ ngon lành,
phục lòng mình tự nhiên hoá ra đất nước cũng như trên đời cùng thụ ký cả chẳng
sinh chẳng giệt, đất khắp thôn cho đời không vế nhọc những nhân dân phường thế
gian khác đều tâm niệm phật, nay sinh nước phật sau khi phật đã giáng sinh tưởng
quyền giáo hoá tất cả loài người loài người, đều độ tất cả bấy giờ như lai tâm
biên thiên tổ chí tôn, Ngọc Phật được nên từng giời vô cực được hưởng phúc lớn
vô chừng, này Ngọc Phật ơi lời rất thật thà không phải huyền hão tin theo con
làm./.
Copyright : 2007 . Lương Văn Hiển
Mong mọi người ai cũng đọc và truyền tụng để được may mắn.
Comments[ 0 ]
Post a Comment